Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 30

Bookmark

Chương 30: Thăm hỏi

edit: Mạc Thiếu

Tề Việt Nhiên nằm im, dường như không còn chút sức lực nào nữa, khuôn mặt nhăn nhó cũng từ từ thả lỏng, hô hấp dồn dập cũng dần dần dịu đi, không bao lâu sau đã ngủ.
Hạ Giản ngồi bên giường hơn hai mươi phút, hắn nhìn Tề Việt Nhiên ngủ say, giúp cậu lau sạch, đắp chăn xong rồi mới đứng lên đi đến phòng tắm.
Lúc hắn quay lại, Tề Việt Nhiên vẫn còn đang ngủ, hình như cũng chẳng động đậy. Hai tay cậu khoát lên chăn, trên cổ tay hằn lên vết máu bầm, lộ rõ ràng trên da thịt trắng nõn.
Hạ Giản cầm lọ thuốc mà bác sĩ đưa, hình như sợ cậu đang ngủ vẫn thấy đau, thật cẩn thận kéo cổ tay cậu, bôi lên ít thuốc.
Tề Việt Nhiên vẫn không tỉnh, chỉ nhíu nhíu mày theo bản năng.
Cả một buổi tối Hạ Giản đều ngồi trên ghế bên cạnh giường Tề Việt Nhiên, chỉ sợ một khi nhắm mắt, Tề Việt Nhiên sẽ đột nhiên biến mất.
Huống hồ Hạ Giản cũng không ngủ được, hắn nhắm mắt, bắt đầu suy nghĩ miên man. Khi hắn chạy ào vào gian phòng kia, suýt nữa thì giận đến mức mất hết lý trí.
Thời điểm nửa đêm là lúc trong phòng sắp tắt đèn, bác sĩ vừa rồi cũng qua thăm một lần, kiểm tra qua cho Tề Việt Nhiên, nói là cũng không có gì nghiêm trọng, vết trên cổ tay cũng chỉ là bị thương ngoài da, vài ngày nữa là khỏi.
Hạ Giản định đứng lên lấy nước, cả ngày nay hắn ngay cả một ngụm nước cũng chưa kịp uống. Hắn còn chưa đứng lên, đã nghe thấy tiếng có người gõ cửa.
Hàn Cao Bình nhận được một cuộc điện thoại, thời điểm này hắn vốn không định quấy rầy tam thiếu, hiểu rõ dù là chuyện công tác quan trọng thế nào cũng chẳng có lòng dạ mà xử lý. Nhưng mà hắn nghe người trong điện thoại báo danh xong, giật mình trong nháy mắt.
Hắn nhẹ giọng đẩy cửa vào, nói: “Tam thiếu, Tề gia gọi điện tới, Tề Việt Tân tiên sinh có chuyện gấp tìm ngài hoặc là Tề thiếu gia.”
Hạ Giản không biết Tề Việt Tân cũng tham dự chuyện này, nghĩ rằng Tề Việt Tân nghe nói chuyện Tề Việt Nhiên bị bắt cóc cho nên lo lắng mới gọi điện thoại đến đây hỏi thăm.
“Đưa đây.” Giọng Hạ Giản hơi khàn, hắn lau mặt một phen rồi nói: “Nói nhỏ thôi, ra ngoài nói tiếp, đừng làm tiểu Nhiên tỉnh giấc.” Hắn đứng lên lại cảm thấy không ổn lắm, “Tôi đi tiếp điện thoại, anh ở đây trông tiểu Nhiên một lát.”
Hàn Cao Bình trả lời, Hạ Giản đi ra ngoài cửa, kéo cửa đi tiếp điện thoại.
Giọng Tề Việt Tân vô cùng gấp gáp, dường như vô cùng khẩn trương, nói: “Ngô Khải đâu? Anh nghe nói hắn bị cảnh sát mang đi? Sao lại có thể như vậy?”
Hạ Giản nghe hắn nhắc đến Ngô Khải, lửa giận lại đốt lên, giọng cũng lạnh đi, nói: “Tạm thời hắn bị cảnh sát mang đi, chờ tiểu Nhiên khỏe một chút tôi sẽ đi điều tra chuyện này.”
Tề Việt Tân sửng sốt, khẩu khí của đối phương rõ ràng đúng là hận Ngô Khải đến nghiến răng nghiến lợi, nói: ” Ngô Khải không đả thương người khác, sao cảnh sát lại mang hắn đi?”
Hạ Giản cảm thấy mình không thể phẫn nộ thêm nữa, trong lòng một mảnh nguội lạnh. Đời đước anh trai hắn Tề Việt Tân vì Ngô Khải mà cầm tư liệu của công ty đi, ngay cả lúc phá sản cũng lấy mặt mũi ra che chở cho Ngô Khải. Mà đời này, Ngô Khải bắt cóc Tề Việt Nhiên, Tề Việt Tân ngay cả một câu cùng không dành ra hỏi tình hình Tề Việt Nhiên, ngược lại còn lo lắng cho tên đầu sỏ.
“Hắn bắt cóc vơ vét tài sản, cảnh sát có quyền làm như vậy.” Hạ Giản nói: “Anh không thấy Ngô Khải đối xử với em trai anh như thế nào hả. Cho dù hắn có ngồi chồm hỗm trong tù cả đời cũng không đủ.”
Tề Việt Tân nghe đến đây cũng nổi giận, nói: “Hắn làm như vậy cũng là vì bị ép buộc, anh với Nhiên ép hắn như thế, hắn làm gì còn cách nào.”
Hạ Giản có cảm giác không thể nào tin nổi, trái tim như chết lặng, ngắt lời hắn: “Anh biết chuyện này từ trước rồi?”
Hạ Giản vừa hỏi xong, mới có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, trước đây Tề Việt Nhiên cũng nói với hắn, Tề Việt Tân vốn không cần hắn đi đón, cuối cùng lại đổi ý. Nếu việc này là do Tề Việt Nhiên và Ngô Khải chủ mưu, tiểu Nhiên làm sao có thể nghi ngờ anh trai của mình được, đương nhiên Ngô Khải làm dễ như trở bàn tay.
Tề Việt Tân ngưng vài giây, nói: “Anh đã đoạt tiểu Nhiên từ tay Ngô Khải rồi còn gì nữa, vì sao còn nhằm vào hắn. Ngô gia trong mắt các người chắc không đáng nhắc tới đúng không? Vì sao vô duyên vô cớ mua lại công ty Ngô gia, đây không phải là bức người ta đến đường cùng à? Các người chèn ép hắn như vậy, đương nhiên hắn phải gấp gáp như vậy! Chẳng qua Ngô Khải cũng chỉ muốn dọa anh một tí, đâu có nghĩ đến khiến tiểu Nhiên ra làm sao.”
Mỗi một câu Hạ Giản nghe hắn nói, đều mang theo thái độ châm chọc, giống như băng đá lạnh buốt. ” Phá sản”? “Bức đến đường cùng?” “Không nghĩ đến khiến tiểu Nhiên ra làm sao?” Hắn không hiểu, vì cái gì mà dù đã trải qua, Tề Việt Tân vẫn tuyệt tình với hắn với tiểu Nhiên như vậy. Tình cảm mấy chục năm qua, đúng là chuyện thiên hạ chê cười.
Hạ Giản nói: ” Tôi nghĩ Tề tiên sinh cậu cẩn thận cái mồm, cậu cũng liên quan đến chuyện này cơ mà, chắc cảnh sát cũng cần phải lấy khẩu cung đấy.”
Tề Việt Tân không ngờ hắn sẽ nói chuyện kiểu như vậy, rõ ràng là đang đe dọa, bảo rằng hắn lập mưu với Ngô Khải, rồi cũng sẽ bị bắt.
“Mua lại công ty ấy, tôi làm vậy chẳng có gì là không đúng, phương pháp cũng sạch sẽ. Không dám nói dối Tề tiên sinh, nhất định tôi sẽ nắm được Ngô gia, cả đời Ngô Khải cũng đừng nghĩ đến chuyện được sống sung sướng.” Hạ Giản nói xong thì treo điện thoại.
Hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình sẽ chán ghét anh trai mình đến vậy. Kiếp trước đến cuối cùng cho dù phá sản cũng không cảm thấy quá thống hận hay chán ghét, dù sao thời điểm đó trong lòng hắn vẫn còn một phần áy náy.
Hàn Cao Bình vẫn đứng trong phòng không dám lơ là, Hạ Giản đứng ngoài cửa không xa, bởi vì tức giận mà to tiếng hơn, hắn cũng nghe được một hai câu, biết lúc này tâm tình Tam thiếu cũng không ổn, cho nên cũng không dám nhiều lời.
Tề Việt Nhiên ngủ thẳng đến hừng đông mới mơ mơ màng màng tỉnh lại. Cậu cảm thấy tứ chi rã rời, đầu cũng đặc quánh như hồ, giọng sắp vỡ ra, muốn uống nước, nhưng dạ dày lại có hơi cuồn cuộn, có cảm giác mình sắp nôn ra đến nơi.
Trong mắt Hạ Giản toàn tơ máu, thức trắng một đêm, đột nhiên hắn trộm giật mình, vội đứng lên, tới nắm chặt tay cậu, nói: “Tiểu Nhiên? Tỉnh rồi? Không thoải mái ở đâu, để anh gọi bác sĩ tới xem xem.”
Lúc lâu sau Tề Việt Nhiên mới phản ứng được, thấy Hạ Giản bên cạnh đột nhiên giật mình một cái, mới nhớ ra chuyện An Tuân với mình bị bắt cóc.
Cậu ngay cả sức để xoay người cũng không có, giọng khàn khàn nói: “An…An Tuân đâu?”
“Cậu ta không sao đâu, Hạ Hàng đưa đi rồi.” Hạ Giản nghe thấy cậu bị khàn giọng, vội vã chạy đến tủ đầu giường mang đến một ly nước cho cậu, nói: “Uống nước trước đã.”
Tề Việt Nhiên chuẩn bị tư thế đón cái ly, nhưng vừa mới động cổ tay một cái đã cảm thấy đau thấu xương,”Shhh” hít một hơi.
Hạ Giản nói: ” Cẩn thận, cổ tay em bị thương, đừng nhúc nhích, anh cầm giúp em.”
Tề Việt Nhiên kẽ gật đầu, uống một ngụm nước rồi nằm xuống. Bây giờ cậu mới phát hiện mình lõa thể nằm trên giường, cả người chỉ có một cái chăn che lại, không mặc gì cả.
Cậu nhớ rõ ràng là Hạ Giản tới cứu bọn cậu, nhưng sau đó lại không còn ý thức. Mà chuyện đêm qua cũng không nhớ không rõ ràng, còn tưởng mình đang bị ảo giác, hoặc đang nằm mơ.
Nhưng lúc nhìn thấy bản thân mình trần như nhộng, tự nhiên nhớ lại vài chi tiết. Tề Việt Nhiên bỗng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài.
Hạ Giản nói: “Mấy ngày này em cứ nghỉ ngơi đi, những chuyện khác để anh làm là xong.”
Hắn không nói về chuyện Tề Việt Tân, cũng không biết phải nói chuyện này với Tề Việt Nhiên như thế nào. Hạ Giản biết Tề Viên nhiên thích Tề Việt Tân, cho dù không có phần cấm kị, đối với người anh trai này cũng là người thân cận của hắn. Cho nên, cũng không nhẫn tâm làm cho Tề Việt Nhiên thương tâm khổ sở.
Tề Việt Nhiên gật gật đầu, bây giờ không cảm thấy thoải mái lắm, trong lòng cậu cũng vô cùng bài xích. Tuy rằng Hạ Giản không nói với cậu điều gì, nhưng Ngô Khải lại nói. Cậu không biết có nên tin hay không…
Nhắm mắt lại một lúc lâu sau mới đột nhiên thốt lên: “Gia đình em có gọi điện đến không?”
Hạ Giản cười cười, nói: “Đừng để ý, bây giờ phải quan tâm chính mình đã, những người khác đều ổn cả mà.”
Ngô Khải bị cảnh sát bắt đi, đến nửa đêm Tề Việt Tân mới nhận được tin, lòng nóng như lửa đốt mà gọi điện chất vấn Hạ Giản. Sự việc này cũng ồn ào không nhỏ, không bao lâu sau có người hỏi đến Tề Việt Tân.
Tề lão gia không biết xảy ra chuyện gì, dù sao truyền thông cũng đang bị phong tỏa tin tức, người ngoài không nghe thấy tiếng gió nào. Chờ có người đến đưa Tề Việt Tân đi, mới vội vàng nhờ người đi hỏi thăm.
Sau khi Tề lão gia nghe ngóng, ông tức đến mức đập hết bàn trà bằng lưu ly ngoài phòng khách, bình thường ông cũng chăm thằng lớn nhiều hơn một chút, cảm thấy đứa nhỏ nếu không phải con trưởng thì sẽ không dụng tâm bồi dưỡng. Bây giờ chân Tề Việt Tân cũng tốt lên rồi, đang nghĩ làm sao để đưa nó vào công ty cống hiến, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Buổi chiều Tề Việt Tân mới được thả, có ông Hạ ở trên tạo áo lực, việc này chắc chắn không thể quên đi một cách dễ dàng như vậy, vấn đề là Tề Việt Tân chính là anh trai Tề Việt Nhiên, có quan hệ họ hàng mang bên mình như vậy, bọn họ cũng không dám làm khó, cùng lắm là hù dọa tí thôi.
Ông Tề một mực chờ ở phòng khách tầng dưới đợi Tề Việt Tân về, đến khi người vào đến cửa thì hung hăng tát một cái vào mồm, nói: ” Mày làm việc hồ đồ đến thế à! Mày muốn chơi cho cả nhà họ Tề này đến sập luôn đúng không?”
Lần đầu tiên Tề Việt Tân bị đánh, nước mắt liền chảy xuống, nói: “Con đâu có làm sai cái gì.”
“Không làm sai?” Tề lão gia run lên, nói: “Mày giúp cho thằng Ngô Khải bắt cóc em trai mày với tiểu công tử nhà họ Hạ, để mà uy hiếp Hạ Giản? Mày đúng là điên rồi! Đắc tội Hạ gia này ( nhà Hạ Giản) không nói làm gì, ngay cả nhà họ Hạ kia cũng phải tội. Hạ Giản có thể chơi đến sập nguyên một nhà họ Ngô kia, thì cũng có thể làm cho cả nhà nhà chúng ta sụp đổ!”
Tề Việt Tân cắn môi, hiển nhiên cảm thấy uất ức, nói: ” Ngô Khải đắc tối Hạ gia như thế nào, tự nhiên cưỡng chế mua lại công ty của Ngô gia, đây không phải là khinh người quá đáng à?”
Tề lão gia cười lạnh: “Chúng ta là thương nhân, không phải người từ thiện, không có thực lực bị người ta một cước đã đạp chết thì đừng có mà kêu oan uổng.”
Nước mắt Tề Việt Nhiên chực chờ, Tề lão còn nói: “Dù sao chuyện này mày phải ngậm chặt miệng cho tao, phủi sạch quan hệ với Ngô Khải đi, bảo là bị hắn lợi dụng không biết chuyện gì cả, nghe chưa? Xem ra sau này không thể tiếp xúc với Ngô gia nữa, phải đoạn tuyệt sạch sẽ tất cả quan hệ.”
Đến giữa trưa Tề Việt Nhiên ăn một bát thức ăn lỏng, sau đó được Hạ Giản đỡ nằm xuống giường. Thật ra cổ tay cậu chỉ bị thương có một chút, sau khi bôi thuốc rồi cũng cảm thấy không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng Hạ Giản cứ không cho cậu xuống giường, chỉ sợ cậu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Tề Việt Nhiên không ngủ trưa được, còn Hạ Giản vẫn đang ngồi yên ở sopha bên cạnh nhìn cậu, cậu cũng không làm được gì. Qua một lúc, bỗng nhiên Hạ Giản bảo là phải đi ra ngoài nghe điện thoại. sau đó đi đến thư phòng.
Là ông Tề gọi đến, ông gọi tới an ủi Tề Việt Nhiên. Trên người Tề Việt Nhiên không còn điện thoại, nên ông đành gọi cho Hạ Giản. Hạ Giản nhìn số điện thoại, đột nhiên cực kỳ không muốn cho Tề Việt Nhiên nghe máy, dứt khoát cầm điện thoại đến thư phòng mới tiếp.
Tề Việt Nhiên cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng là chuyện làm ăn của hắn. Nhưng Hạ Giản vừa mới đi, Hàn Cao Bình đã gõ cửa, hắn cũng không biết trước là Hạ Giản đang không có ở đây.
Tề Việt Nhiên hỏi: ” Có chuyện gì thế? Hạ Giản hình như đang tiếp điện thoại.”
Hàng Cao Bình nói: “Tề thiếu, đột nhiên Lục Trác Dịch tiên sinh đến chơi, bảo là đến thăm ngài, không biết…”
Tề Việt Nhiên vừa nghe đến tên Lục Trác Dịch, cũng chưa nhớ ra là ai, chỉ nhớ hôm đính hôn có gặp một lần mà thôi. Sau vài giây mới phản ứng được đây là em trai Lục Ngữ Hàm, là thiếu niên chưa trưởng thành kia.
Hàn Cao Bình báo là Lục Trác Dịch đang đợi ở phòng khách tầng dưới, là tiểu thiếu gia nhà họ Lục, hắn muốn ngăn cũng ngăn không nổi. Tề Việt Nhiên phát hiện cậu cũng đâu có kết giao gì với Lục Trác Dịch, không rõ vì sao hắn lại đến thăm cậu, có lẽ là tiện đường tới thôi, cũng không thể bỏ mặt mũi người ta được, nhân tiện mặc quần áo vào chuẩn bị đi xuống.
Hạ Giản tiếp điện thoại của Tề lão gia, nói có lệ vài câu rồi ngắt máy. Bây giờ một tấc hắn cũng không rời khỏi Tề Việt Nhiên, cũng không muốn rời đi lâu. Ai ngờ hắn vừa tiếp điện thoại về mở cửa, trên giường đã không còn bóng người. Chuyện này dọa cho Hạ Giản vã mồ hôi lạnh.
Hắn vội vàng tóm người hầu lại hỏi, mới biết nhà có khách, Tề Việt Nhiên xuống tầng dưới đón khách.
Hạ Giản cảm thấy Tề Việt Nhiên rất ẩu tả, chạy vội xuống phòng khách tầng dưới, cũng không hỏi là ai đến thăm.
Còn chưa xuống tới phòng khách, đã nghe thấy tiếng một thiếu niên đang xum xoe, quan tâm mà hỏi đông hỏi tây.
Tề Việt Nhiên đang nói chuyện cùng với Lục Trác Dịch trên trên sopha. Lục Trác Dịch hỏi, “Anh vây giờ cảm thấy người thế nào? Có bị sốt không?” Nói xong tay còn định sờ lên trán Tề Việt Nhiên.
Hạ giản vội đi đến, đánh gãy lời cậu định nói: “Sao Lục thiếu gia lại đến đây vậy.” Hắn còn nhớ Lục Trác Dịch này từng thả thính Tề Việt Nhiên, trong lòng chẳng muốn gặp Lục Trách Dịch này một chút nào.
Lục Trác Dịch nhìn thấy hắn cũng không còn hòa nhã, sắc mặt lạnh xuống, cười lạnh, nói: “Hôm qua tôi với anh hai đến chỗ Hạ lão, thì nghe thấy chuyện Tề Việt Nhiên bị bắt cóc, chuyện lớn như thế đương nhiên tôi phải tới đây thăm rồi.”
Lời nói của cậu ta rõ ràng là đang cực kỳ khinh thường cùng khinh bỉ Hạ Giản, cảm thấy có kẻ không thèm đặt Hạ Giản trong mắt mà bắt cóc được Tề Việt Nhiên, đó là chuyện chưa xảy ra bao giờ, nếu đổi lại là mình thì lại khác.
Tề Việt Nhiên nghĩ Lục Trác Dịch chỉ tiện đường đến thăm mình thôi, không ngờ là cậu cố ý chạy suốt đêm đến đây, đúng là có chút thụ sủng nhược kinh, nhưng cũng thấy hơi kỳ.
Hạ Giản không có gì để giải thích, đối với chuyện này hắn cũng đang tự trách, trong lòng như có tảng đá đè nặng, đành nghiêm mặt không tiếp lời.

 

 

 

Leave a Reply