Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam Mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 31

Bookmark

Chương 31: Hưng Phấn

edit: Mạc Thiếu

Tề Việt Nhiên cũng nghĩ đến trường hợp này, nhưng lại không ngờ là Lục Trác Dịch có hảo cảm với mình, cứ nghĩ cậu cố ý đá xoáy Hạ Giản là chính, có hơi mất hứng nhíu nhíu mày, nói: “Vấn đề này của tôi… Hạ Giản cũng đã nhắc nhở tôi rồi, nhưng do tôi không chú ý.”

Lục Trác Dịch cũng không vui, nghĩ thầm, Hạ Giản thì có cái gì tốt, Tề Việt Nhiên thế mà nói thay hắn, bây mình đường xa đến đây cũng không nói câu nào dịu dàng một tí.

Thế là tiểu thiếu gia nhà họ Lục tức giận, tức tối muốn đi.

Đương nhiên Hạ Giản cũng sẽ không cản cậu ta, nhưng tự thân Lục Trác Dịch chạy tới, không biết còn dẫn người nào theo không, nhỡ mà lại xảy ra chuyện gì, thì Lục gia bên kia chẳng lẽ lại đến nháo Hạ gia, đành nói: “Cao Bình, anh đi tiễn Lục thiếu gia một lúc đi.”

Hàn Cao Bình đáp ứng, chạy đuổi theo Lục Trác Dịch.

Vì cổ tay Tề Việt nhiên vẫn còn bị thương nên bị Hạ Giản giữ lại nhà chăm sóc ba ngày mới dám thả đi.

Ở chỗ đó An Tuân không bị thương, nhưng hôm qua Hạ Giản cũng phải đến tạ tội. Trái lại, Hạ Hàng không trách móc điều gì, hắn còn nói là An Tuân làm phiền bọn họ đã chăm sóc, nó quá tùy hứng,… vân vân.

Hạ Giản trốn tránh Tề Việt Nhiên, hai ngày nay hắn đều chạy đến thư phòng ngủ, cảm thấy mình nhàn nhã đến mức đầu sắp mọc nấm đến nơi rồi, chuyện gì cũng không cho cậu làm, nói là cổ tay cậu bị thương cho nên lấy đồ các thứ cũng phải cẩn thận.

Tề Việt Nhiên đang đọc sách ở thư phòng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông. Cậu nhìn màn hình điện thoại, cũng không khép sách trong tay lại, là điện thoại từ Tề Việt Tân.

Những lời Ngô Khải nói ngày đó, vẫn làm cho Tề Việt Nhiên cực kỳ không thoải mái, tình huynh đệ hai mươi năm giữa cậu và Tề Việt Tân, cho dù không có huyết thống thì hai người cũng phải có một chút tình cảm chứ? Cậu không biết phải làm thế nào với chuyện này. Trong mắt cậu, anh trai là một người dịu dàng.

Tề Việt Nhiên do dự một chút, cuối cùng vẫn tiếp điện thoại. Dù sao Ngô Khải cũng là người ngoài, so qua so lại, cậu vẫn tin tưởng người anh trai chung sống 20 năm kia hơn.

Tề Việt Tân thấy cậu tiếp điện thoại, vội vàng nói: “Tiểu Nhiên, có phải em đang ở biệt thự của Tam thiếu không? Anh đang đợi ở bên ngoài, nhưng người hầu không cho anh vào.”

“Ở ngoài?” Tề Việt Nhiên sửng sốt.

Tề Việt Tân nói: “Đúng vậy, anh đến thăm em mà. Hai ngày nay cảnh sát cứ đến tìm anh, anh chưa có thời gian đến thăm em nữa, hôm nay mãi mới chạy tới đây, lại không cho anh tới nhìn em, anh lo gắng gần chết.”

Tề Việt Tân cầm di động tới đầu cầu thang, Hàn Cao Bình đang ở tầng một. Vừa giương mắt lên là Hàn Cao Bình thấy Tề Việt Nhiên, nhưng nhìn như không, vô cùng tự nhiên rời ánh mắt. Tam thiếu đã phân phó không để cho người nhà họ Tề vào, hắn không thể làm trái được.

Tề Việt Nhiên nói: “Hàn tiên sinh, anh trai có phải đang đợi tôi bên ngoài không, cho anh ấy vào đi.”

Hàn Cao Bình chần chờ một giây, lập tức đáp lời: “Vâng, Tề thiếu.”

Tuy rằng Hạ Giản phân phó như thế, nhưng mà Tề Việt Nhiên cũng coi như chủ nhân của tòa biệt thự này, hắn không thể không tuân theo, đành phải mở cổng ra, thấy Tề Việt Tân đến, theo Tề Việt Nhiên lên tầng trên. Sau đó mới nắm chắc mà gọi điện báo cáo cho Hạ Giản.

Tề Việt Nhiên nhìn thấy anh trai mình bước đi tự nhiên, tuy rằng vẫn cảm thấy có một chút khó khăn, nhưng không còn khác người bình thường là bao. Cậu nên vui mới phải, đây là nguyện vọng lớn nhất của cậu, dù bây giờ có vẻ lãnh đạm, tuy cậu vẫn không tin lời Ngô Khải nói, nhưng cũng không chắc những lời kia của Ngô Khải gây ảnh hưởng đến cậu rất nhiều, làm cho lòng cậu lạnh xuống.

Tề Việt Tân theo cậu lên tầng trên, đột nhiên giữ chặt cậu, đánh giá qua lại lúc lâu, mới có vẻ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Em không sao là tốt rồi. Vốn là anh gọi điện thoại cho Tam thiếu hỏi xem em thế nào, hắn lại nổi khùng với anh một trận, anh cũng không biết chuyện gì xảy ra, còn tưởng em bị thương quá nặng, lo lắng muốn chết, anh chạy đến đây cũng không cho anh vào nữa.”

“Em không sao…” Tề Việt Nhiên nghe giọng nói đầy quan tâm của đối phương, trong lòng có chút lung lay.

Tề Việt Tân nói: ” Chuyện lần này do anh hồ đồ, không ngờ Ngô Khải lại có dã tâm như vậy. Hôm đấy ở sân bay không thấy em, hắn còn bảo với anh là em lạc được, bảo anh không thể chậm trễ nữa, nên lái xe chở anh về. Anh cũng đâu nghĩ nhiều, ai biết hắn lại lấy anh làm mồi nhử để bắt cóc em cơ chứ.”

Tề Việt Nhiên không nói gì. Tề Việt Tân tiếp tục nói: “Mấy ngày nay ở kinh thành, đúng lúc gặp Ngô Khải. Hắn đối xử với anh rất tốt, đôi khi còn than phiền với anh chút chuyện trong công ty. Anh nghe đến đoạn Tam thiếu cưỡng chế mua lại công ty của hắn, thấy Tam thiếu làm như vậy không thấu tình đạt lý, lại không ngờ Ngô Khải thế mà vì trả thù mà uy hiếp Tam thiếu, bắt em đi. Anh bất tri bất giác bị lợi dụng, bây giờ mới phát hiện.”

Hắn nói xong làm như sắp khóc, nhắc đi nhắc lại “may mà không có chuyện gì”.

“Em không sao, đừng lo lắng.” Tề Việt Nhiên cũng không biết bây giờ có nên tin hay không, nhưng xem dáng vẻ của anh mình, hình như cũng không biết chuyện, huống hồ còn có tình cảm hơn hai mươi năm, cậu cảm thấy sẽ không lạnh lùng như vậy.

Tề Việt Tân nói: ” Anh có giải thích với Hạ Tam thiếu một lần, hắn không tin còn bảo là anh với Ngô Khải cố ý hùa nhau. Em là em trai anh, sao anh lại giúp hắn được? Bây giờ Ngô Khải bị cảnh sát điều tra, ngày nào cũng gọi anh đến đối chất, bọn họ cũng không tin ta không biết chuyện, anh không nói gì thì lại đe dọa anh, anh cũng không biết phải nói cái gì nữa. Mỗi ngày anh lo lắng mà về phòng, cũng không có nổi thời gian đến thăm em một cái, trong lòng bất an, như sắp hỏng đến nơi.”

Tề Việt Nhiên hơi thả lỏng, cậu thấy anh mình đỏ mắt, đứng lâu cũng không tiện, khẽ run lên, liền vội vàng chạy qua đỡ hắn ngồi xuống, nói: “Chân của anh…”

“Chân của anh không sao.” Tề Việt Tân nói: “Bác sĩ bảo chân anh đang hồi phục rất tốt, có thể đi lại nhưng chưa thể chạy. Đi vài bước đã thấy mệt, hơn nữa nhìn qua cũng không bình thường….” hắn nói xong vẻ mặt ảm đạm đi, rời ánh mắt xuống đùi mình.

Hạ Giản nhận điện thoại, nghe nói Tề Việt Tân tới biệt thự gặp tiểu Nhiên không khỏi nhăn nhúm mặt mày. Lúc hắn còn ở biệt thự Hạ gia, không dễ gì nói đi là đi, có vẻ rất vội, nhưng thật sự vẫn không yên lòng, hắn hiểu con người Tề Việt Nhiên, không ngã đến mức đầu rơi máu chảy, tiểu Nhiên sẽ không nhìn rõ Tề Việt Tân là loại người như thế nào. Ngay cả bản thân mình, chẳng phải đến giờ mới hiểu được hay sao….

Hạ Hàng thấy hắn nghe điện thoại xong không yên lòng, nói: “Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không, mau trở về xem.”

Hạ Giản ngồi thêm năm phút liền cáo từ rồi về nhà. Nhưng lúc hắn về biệt thự, Tề Việt Tân đã sắp đi khỏi đó. Tề Việt Tân biết Tề Việt Nhiên không nói nhiều giống Hạ Giản, Hạ Giản là người ngoài, giữ được lý trí, nên cũng tránh giằng co với hắn, nên hắn muốn về trước.

Thời điểm Hạ Giản vào cửa cũng là lúc Tề Việt Nhiên còn ở tầng một, dường như đang ngạc nhiên sao hắn lại về nhanh thế, nói: ” Về sớm thế. An Tuân sao rồi?”

Hạ Giản nói: “An Tuân không sao, em đừng lo. Hôm nay cổ tay tốt lên chưa?” Hắn nói xong thì nhẹ nhàng kéo cổ tay Tề Việt Nhiên vén lên xem xét.

Trên cổ tay có một vòng tím bầm, chỉ mới vài ngày nên không thể hết hoàn toàn, trái lại so với hai ngày trước còn đậm hơn, nhìn mà ghê người. Hạ Giản khẽ hít sâu, đau lòng nhíu mày.

“Không sao đâu mà.” Tề Việt Nhiên rút tay lại, cậu là đàn ông, chuyện nhỏ ấy đâu có để trong lòng, nói: ” Ông chủ Hạ có bảo gì không? Chỗ trụ sở…”

Hạ Giản vỗ vỗ đầu cậu, chỉ nói một câu “lo vẩn vơ”, sau đó đưa cậu lên tầng trên, mới nói thêm: ” Ông chủ Hạ không có ý trách tội, chuyện hợp tác chắc không có gì thay đổi. Em cứ nghỉ ngơi cho tốt, nếu ngoan ngoãn nghe lời, ngày mốt sẽ dẫn em đến trụ sở xem.”

Tề Việt Nhiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ, nghĩ rằng Hạ Giản chăm mình như chăm em bé. Hiện tại ngày nào cậu không ngủ thì cũng là đang đọc sách, kết quả ngủ nghỉ đầy đủ, đến tối lại không ngủ nổi.

Hơn nữa từ ngày bị bắt cóc, ngày đầu tiên Hạ Giản trông coi ở phòng cậu cả ngày, ngay cả mắt cũng không chớp, trong mắt toàn tơ máu. Ngày hôm sau cũng không quay về phòng hắn, chỉ sợ Tề Việt Nhiên đang ngủ trong phòng thì biến mất. Cho nên hai người thành ra sống chung với nhau, ngủ cùng một giường, phòng ngủ cũng chỉ dùng một phòng.

Ban đầu Tề Việt Nhiên nghĩ rằng Hạ Giản cũng không quan tâm mình, hoặc là có mục đích khác. Nhưng kể từ lúc bắt cóc đến giờ, cảm giác hơi khác. Nếu Hạ Giản không đối tốt với cậu, cũng sẽ không căng thẳng đến mức thế, Tề Việt Nhiên nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi mắt đầy tơ máu của hắn, trong lòng cảm thấy phức tạp.

Tam thiếu nhà họ Hạ thật ra cũng rất hấp dẫn, điểm này Tề Việt Nhiên phải thừa nhận. Gia thế bối cảnh tối, mới hơn ba mươi, ở trong thương giới là người trẻ tuổi đầy hứa hẹn. Hạ Giản làm việc sạch sẽ trôi chảy, phong cách ăn nói cũng xuất sắc, mực dù trong mắt người khác là người khéo đưa đẩy lão luyện, nhưng đối với Tề Việt Nhiên lại không có ác ý, có vẻ vô cùng đặc biệt.

Ở chung như vậy, đương nhiên Tề Việt Nhiên cũng đối tốt với hắn hơn. Có lẽ không phải nhất kiến chung tình gì gì đó, nhưng nhiều điểm gộp lại, tình cảm cũng từ từ tích lũy lại.

Hạ Giản chờ Tề Việt Nhiên tắm xong, đưa cho cậu thuốc mỡ bôi cổ tay, nói rằng: “Đêm ngủ đừng đụng vào, cẩn thận đau đến tỉnh.” Sau đó mới vào phòng tắm.

Tề Việt Nhiên nằm lên giường giơ tay hong khô chỗ thuốc mỡ, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm không biết đã nghĩ đến nơi nào. Cậu với Hạ Giản mới đính hôn được vài tháng, hôn môi cũng mới một lần ở bữa tiệc kia, tiếp xúc thân mật cũng chỉ có mấy ngày trước dùng thuốc Đông y mà thôi.

Tề Việt Nhiên lờ mờ nhớ đến, hình như đúng là nằm mơ, ngẫm lại mới thấy trên mặt nong nóng. Cậu chưa từng thân cận với người khác, từ đó đến giời toàn tự thẩm, bây giờ lại cảm thấy có cảm giác kỳ quái.

Cậu nằm một mình trên giường suy nghĩ miên man, dần dần cảm thấy hơi xúc động, phía dưới rục rịch. Nhưng mà lại không đúng dịp, Hạ Giản tắm xong rồi mở cửa phòng tắm để đi ra.

Toàn thân Tề Việt Nhiên cứng lại, nghe thấy tiếng mở cửa không dám động đậy nữa, nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Phía dưới của cậu đang bán cương, tuyệt đối không muốn bị Hạ Giản phát hiện.

Thật ra hôm nay Hạ Giản cũng rất mệt, cho nên muốn đi ngủ sớm, không nghĩ gì nhiều. Nhưng lúc đang định tắt đèn, nhìn thấy trên mặt cậu hồng hồng, tưởng là bị sốt liền thò tay sờ trán cậu, độ ấm bình thường mới yên tâm tắt đèn.

Tề Việt Nhiên cảm giác đệm lõm xuống, bản thân thì nghiêng sang bên kia một tí, Hạ Giản thì nằm bên cạnh. Cậu đang đối mặt với Hạ Giản, bởi vì khẩn trương, lúc nãy không dám xoay người, bây giờ càng có cảm giác chột dạ.

Tề Việt Nhiên định vô cùng ” tự nhiên” mà trở mình, như vậy sẽ không bị Hạ Giản phát hiện là bản thân mình không thích hợp. Nhưng cậu đang định động đậy, thì đã cảm thấy Hạ Giản chạm vào thắt lưng mình một cái, khiến cho cậu thở ra một hơi. Nhẹ nhàng chạm một cái đã cảm thấy xương sống chợt tê dại, giống như phóng đại thêm nhiều lần, trong cổ họng “hừ” một tiếng.

Tề Việt Nhiên nghe tiếng kỳ quái mà mình phát ra, trong phòng im ắng cực kỳ rõ ràng, mặt càng đỏ hơn.

Thật ra Hạ Giản định chỉnh lại chăn cho cậu, không chút ý nên khẽ huých vào cậu một cái. Nghe cậu “hừ” một tiếng, tưởng là cậu nằm mơ, hoặc bị gì đó không thoải mái.

Lưng Tề Việt Nhiên cứng còng, cảm giác Hạ Giản càng ngày càng sát vào mình, người bên cạnh có độ ấm cao, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn.

Hạ Giản nhỏ giọng hỏi, “Làm sao thế tiểu Nhiên?”

Tề Việt Nhiên không đáp lại hắn, cảm giác da đầu run lên.

Hạ Giản tưởng cậu nằm mơ thật, không dám quấy rầy cậu nữa, nằm xuống chuẩn bị ngủ. Động tác nằm xuống của hắn cũng không mạnh, nhưng vừa mới thả tay xuống đã đụng phải thân dưới đã bán cương của Tề Việt Nhiên.

Hai người ăn ý đến ngây ngẩn cả người. Hạ Giản kinh ngạc, Tề Việt Nhiên xấu hổ chết đi được. Trong phòng im ắng, không ai nói nữa, ngay cả tiếng hít thở cũng không có.

Tề Việt Nhiên cảm thấy vô cùng mất mặt, sau đó không biết có nên xuống giường chạy đến phòng tắm không. Cậu sống hai mươi năm trời, đây là lần đầu tiên thế này.

“… Tiểu Nhiên?”

Ngay lúc cậu đang do dự luống cuống, Tề Việt Nhiên bỗng nghe thấy Hạ Giản gọi tên mình, dường như đối phương trong nháy mắt cũng ngây người, phản ứng rất nhanh, hơn nữa giọng cũng trở về bình thường.

Cậu cắn môi, lại cảm thấy mất mặt, nhưng cũng có cả buồn bực với không cam lòng. Tề Việt Nhiên kiên trì an ủi bản thân, không đáp lại hắn thì hắn sẽ coi như mình đang ngủ, hơn nữa mình cũng là đàn ông, có cảm giác cũng không phải chuyện gì lạ, cả hai đã đính hôn rồi nên càng không. Tuy rằng chỉ là cuộc hôn nhân thương mại….

“Tiểu Nhiên….”

Hạ Giản lại gọi tên cậu lần nữa, trong lòng hắn cũng không tiếng động hờ hững như vậy, vô cùng phức tạp.

Tề Việt Nhiên lại nghe thấy hắn gọi mình, giống như giỡn mèo, một lần hai lần cơn tức xông lên.

Hạ Giản định mở miệng nói chuyện, đột nhiên cảm thấy người bên cạnh dồn sức ngồi dậy, khiến hắn hoảng sợ, không đợi đến đến lúc hắn hiểu ra làm sao, Tề Việt Nhiên đã xoay người đè lên hắn. Đôi môi mềm mại ướt át khiến cho Hạ Giản chấn động, đại não như rơi vào không.

Tề Việt Nhiên cảm thấy Hạ Giản chắc đang cười nhạo mình, có hơi thẹn quá hóa giận, ý thức càng mãnh liệt liền xoay người ngồi dậy, hung hăng hôn lên môi hắn, há mồm cắn ngay miệng hắn.

Thân thể hai người dán sát vào nhau, Tề Việt Nhiên giống như vị điện giật, khoái cảm vọt lên não, khiến cho cậu không kiềm nổi mà run rẩy, nhắm tịt mắt lại, dùng dầu lưỡi khiêu khớp hàm Hạ Giản, vội vàng tiến vào trong.

Hạ Giản ngơ ngác vài giây, làm sao hắn nghĩ được là tiểu Nhiên đột nhiên nhổm dậy hôn mình. Hơn nữa thân dưới đang thế nào, hắn thấy rõ.

Lần trước hắn giúp Tề Việt Nhiên bắn xong cũng không làm bước tiếp theo, Hạ Giản cảm giác hắn vẫn duy trì được bình tĩnh. Sau vài giây sửng sốt liền đưa tay trở Tề Việt Nhiên xuống, Tề Việt Nhiên gầy hơn hắn nhiều, rõ ràng sức không lớn bằng hắn. Nhưng Tề Việt Nhiên càng có tinh thần, dùng sức chặn vai hắn, dường như không chịu thỏa hiệp.

Hạ Giản không muốn tiếp tục nụ hôn này, nhưng khi môi dán lại với nhau, hắn duỗi đầu lưỡi ra bên ngoài một cái, lập tức Tề Việt Nhiên cảm thấy da đầu run lên, rên rỉ một tiếng trong cổ họng, cả người đều mềm xuống há mồm thở dốc.

Môi lưỡi hai người quấn quýt cùng một chỗ, Hạ Giản cảm thấy có chút hưng phấn, hơn nữa tiếng rên rỉ của Tề Việt Nhiên lọt vào tai, tiếng thở càng ồ ồ.

 

 

Leave a Reply