Thương nghiệp hôn nhânTiểu thuyết

[Đam mỹ] Thương Nghiệp Hôn Nhân – Chương 32

Bookmark

Chương 32: Quan hệ

editor: Mạc Thiếu

Tề Việt Nhiên có thể nghe thấy cả tiếng hít thở ồ ồ của mình, hai thân thể dính sát lại, cậu còn có thể cảm nhận được nhịp tim của Hạ Giản, không chỉ có mình, hô hấp của đối phương cùng ngày càng ồ ồ.

Hạ Giản không dám nắm tay cậu, chỉ sợ làm thương tổn để cổ tay bị tương, vết thương trên cổ tay Tề Việt Nhiên cũng chưa lành hẳn. Do dự một lát, khoái cảm giống như ma túy cám dỗ, chỉ còn cảm thấy lúc trước bọn họ cũng đã tiếp xúc như vậy, có lẽ không có quan hệ gì.

Hạ Giản ngừng lại nâng tay ôm thắt lưng cậu, một tay thì đè ấn gáy cậu, ôm cả người vào ngực, đảo khách thành chủ ngậm chặt đầu lượt Tề Việt Nhiên mà mút vào.

“Ô…” Lần đầu tiên Tề Việt Nhiên tỉnh táo hôn người khác, hôm trước nửa tỉnh nửa mê không rõ giờ lại có giác cực mạnh. Hai tay cậu bám lên vai Hạ Giản, bị Hạ Giản chơi đến mức cánh tay mềm nhũn, tí nữa thì không chống đỡ nổi. Cảm giác tê dại ngứa ngáy trong khoang miệng làm cho cậu thoải mái đến mức tim cũng tăng tốc, muốn đón ý hùa theo nhưng lại theo bản năng khước từ.

Theo bản năng Tề Việt Nhiên rút khỏi, nhưng làm sao Hạ Giản cho cậu chạy mất, cuốn lấy đầu lưỡi cậu mà ma sát qua lại, lại nhẹ nhàng cắn lên môi cậu.

Tề Việt Nhiên không có kinh nghiệm, nhanh chóng bị Hạ Giản làm cho choáng váng não căng cứng, tự hỏi không nổi, cánh tay dần dần gập xuống, cuối cùng ghé vào người hắn. Lúc nụ hôn kết thúc, cậu chỉ có thể theo bản năng mà hít thở, có cảm giác thiếu chút nữa thì nghẹn chết.

Hạ giản ôm cậu xoay người, đem người đặt hẳn dưới thân. Hiện tại căn bản là Tề Việt Nhiên không thể phản kháng, cho dù bị đặt ở dưới cũng hình như không phát hiện ra.

Hạ Giản đang định chấm dứt kiểu “thân cận” hoang đường này, nhưng vừa nhìn thân thể Tề Việt Nhiên dưới thân hoàn toàn không có năng lực phản kháng lại không hiểu sao mà hưng phấn cứng lên.

Tề Việt Nhiên hơi ngểnh cổ, môi bị cắn hơi sưng, xương quai xanh tinh xảo cùng với hầu kết lộ ra rõ ràng. Hạ Giản không kiềm được nuốt khan một cái, nâng tay sờ sờ đầu cậu, rồi lại không khống chế nổi mà vuốt ve xuống hai má, cuối cùng vuốt đến tận tên xương quai xanh.

Tề Việt Nhiên cảm thấy ngưa ngứa, lắc lắc đầu tránh khỏi tay hắn, nhưng thật ra lại càng khiến cho áo ngủ tuột xuống mở rộng.

Hạ thân Hạ Giản trướng đến đau, nhưng nhìn khuông mặt Tề Việt Nhiên còn nét ngây thơ, sẽ không nén nổi càng ngày càng do dự.

Tề Việt Nhiên thở dốc một lát, cuối cùng cũng dịu đi. Giương mắt nhìn thẳng vào ánh mắt Hạ Giản, trong mắt đối phương rõ ràng mang theo dục vọng cùng kích thích, nhưng thế mà còn có phức tạp cùng chần chờ. Tề Việt Nhiên không biết hắn suy nghĩ cái gì, chỉ biết bây giờ hai người đều muốn tiếp tục thêm nữa, cậu cũng không muốn cứ mãi lúng ta lúng túng như vậy.

Hạ Giản nhìn cậu, lúc lâu sau cũng không tiếp tục làm gì. Tề Việt Nhiên đang mất kiên nhẫn, đối với cậu loại người kinh nghiệm tính bằng năm như thế, trên cả thân thể và tâm lý đều chịu tra tấn không nhỏ.

Cậu dứt khoát lăn sang một bên, thoát khỏi dưới thân Hạ Giản. Hạ Giản nghĩ đến chuyện Tề việt Nhiên phải rời khỏi nên cũng không ngăn cản. Ai ngờ, Tề Việt Nhiên vừa mới thoát khỏi khống chế của hắn liền quỳ gối trên giường, đưa tay cầm hạ thân của hắn.

Hạ Giản kinh ngạc đến nhảy dựng, nhưng theo bản năng đúng là cảm thấy thoải mái, tay hắn ngăn cản cũng muộn. Từ lúc Hạ Giản đính hôn với Tề Việt Nhiên, gần đây ở Tần Á lại xảy ra chiều chuyện hiểu lầ như vậy, đương nhiên không có cơ hội tìm người phát tiết, lâu như thế nếu không phải nhịn thì cũng là dùng tay phải, cho nên đòi hỏi theo bản năng.

Tuy rằng Tề Việt Nhiên chưa từng làm chuyện này, nhưng cũng có biết đến, cậu cũng không muốn mình trông quá ngu ngốc, khiến cho Hạ Giản cười nhạo mình. Dường như cậu nhớ đến cảm giác lúc Hạ Giản giúp cậu phát tiết, có lẽ là vì tác dụng của thuốc , khoái cảm nhân lên nhiều lần, cậu cảm vừa thoải mái lại khó nhịn, còn chảy không ít nước mắt.

Hạ Giản như đang lừa mình dối người, nghĩ là chỉ giúp nhau giải quyết chút thôi. Nhưng Tề Việt Nhiên không chỉ dùng tay giúp hắn, bỗng nhiên lại còn cúi đầu há mồm ngậm chặt thân dưới của hắn.

Tề Việt Nhiên không có kinh nghiệm, chỉ sợ hắn không thấy thoải mái, quýnh lên mới làm cho hắn kiểu này. Chẳng qua là quá sốt rột nên dẫn đến sai lầm, răng nanh vô tình đụng vào một chút.

Hạ Giản rên một tiếng, đau đến giật mình, nhưng thị giác kích thích mạnh hơn cả chút đau đớn ấy, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ Tề Việt Nhiên sẽ khẩu giao cho mình, đầu óc như nổ tung, bên ngoài cảm thấy khiếp sợ nhưng cũng có không ít khoái cảm.

Tề Việt Nhiên qua đợt mê man, cậu giúp Hạ Giản bắn một lần, dường như người kia hai mắt đỏ đậm, dùng sức như một cỗ máy ăn thịt người, lập tức ôm chặt cậu, không cho cậu làm thêm gì nữa.

Trong lòng Hạ Giản trở nên ảo não, cũng không biết là giận chính mình hay giận Tề Việt Nhiên, nâng tay đánh mông cậu một cái. Mặt Tề Việt Nhiên vốn đã đỏ, nay cái này còn khiến cậu thẹn đến không biết phải làm sao.

Hai người không làm đến bước cuối cùng, Hạ Giản dùng tay giúp cậu bắn, tựa như trừng phạt, đổi phương pháp dày bò cậu. Tề Việt Nhiên làm sao chịu được, họng chỉ còn phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng cùng với lời cầu xin tha thứ. Cuối cùng bắn xong liền cạn kiệt tinh lực mà ngủ.

Sáng sớm hôm say, lúc Tề Việt Nhiên tỉnh lại bên cạnh đã chẳng còn ai, trên giường lớn chỉ còn một mình cậu. Mấy ngày ngay chỉ cậu mở mắt là đã có thể thấy Hạ Giản, hôm nay lại khác. Tề Việt Nhiên nghĩ đối phương đang giận, cũng giận lây rời giường rửa mặt.

Hạ Giản không biết đối mặt với cậu như thế nào nữa, tóm lại cũng cảm thấy hình thức hai người ở chung giờ không nằm trong dự đoán nữa, lòng hắn rối rắm, mỗi lần nghĩ lại luôn cảm thấy không nên như vậy. Cho nên sáng sớm thừa dịp Tề Việt Nhiên còn chưa tỉnh đã đi, chạy đến công ty xem hợp đồng, thế mà cả sáng chẳng có ai cùng hắn thảo luận…

Tề Việt Nhiên ăn điểm tâm, phát hiện Hàn Cao Bình vẫn còn đang ở biệt thự. Cậu nghĩ, hôm qua Hạ Giản bảo là cho cậu đến trụ sở, nhưng hôm nay Hạ Giản lại không có nhà, không biết mình có được đi ra ngoài một mình không.

Tề Việt Nhiên tìm một bộ quần áo trong tủ, đang mặc thì nhìn thấy ấn ký xanh tím ở cổ tay, nhìn gương sửa soạn lại một chút, đột nhiên phát hiện trên xương quai xanh của mình cũng có hai vết hồng hồng, vì da cậu thuần trắng, nhìn ra vô cùng rõ ràng.

Tề Việt Nhiên khó mà không cảm thấy ngượng ngùng, đành phải thay thành áo cao cổ, cũng may giờ thời tiết đang lạnh, cũng không cảm thấy quá kỳ lạ.

“Tôi muốn đến trụ sở một chuyến”. Tề Việt Nhiên xuống lầu nói.

Hàn Cao Bình chần chờ một chút, sau đó nói: “Tề thiếu chờ, tôi đi chuẩn bị xe đưa ngài qua.”

Hắn cũng là người thông minh, Tề Việt Nhiên không có lời cưỡng lại, nhưng phải luôn đi theo không rời. Thời điểm chuẩn bị xe xong còn thuận đường gọi cho Hạ Giản một cuộc, báo cáo tình hình hành trình Tề Việt Nhiên qua một chút.

Hạ Giản ở trong công ty, nghĩ là Tề Việt Nhiên cũng khôi phục khá tốt rồi, đơn giản là không phải không cho, nhưng mà ngồi trong công ty có chút không yên ổn, sửa sang xem qua tư iệu một lát, sau đó chuẩn bị lái xe đến trụ sở ngó qua một cái.

Mấy ngay nay trong căn cứ lại có mấy đoàn làm phim mới, không còn là một mình đoàn làm phim của Hoa Ảnh ở đây quay chụp, cho nên bên trong cũng thêm không ít người.

Chuyện bên An Tuân, tuy rằng có phong tỏa tin tức, nhưng vài ngày không gặp được người, tiến độ đoàn làm phim cũng liên tục bị trì trệ. Đoàn làm phim có lờn đồn nhảm vô cùng vi diệu về An Tuân, còn nói cậu có một chân với ông chủ căn cứ là Tề Việt Nhiên, có người lại nói cậu lên giường với đạo diễn, phiên bản khác nhiều vô số kể.

Lúc Tề Việt Nhiên đến đoàn làm phim, An Tuân cũng bị đưa về đến đây, đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe thương vụ màu đen tiến vào căn cứ, ngoại trừ tiểu thiếu gia nhà họ Hạ, còn có Hạ Hàng ngồi bên trong.

An Tuân trưng ra vẻ mặt mất hứng, cũng không biết đang giận cái gì, lạnh nhạt nghiêm mặt cau mày, Hạ Hàng để cho cậu tự mở cửa xe, xuống xe cũng không buồn liếc mắt nhìn hắn một cái. Nhưng thật ra vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Tề Việt Nhiên, mắt mở lớn, dường như muốn chạy tới chào hỏi, kết quả vừa mới chạy vài bước thì ngưng lại, đứng hồi lâu mới từ từ đi tới.

An Tuân nói: ” Cậu sao rồi? Tôi nghe Hạ Tam thiếu bảo cổ tay cậu bị thương.”

Tề Việt Nhiên khẽ lắc đầu, thấy chuyện này còn phiền hà An Tuân, vô cùng áy náy ngượng ngùng, nói: ” Tôi không sao, xin lỗi vì đã vạ lây đến cậu.”

Hiển nhiên là An Tuân không để ý chuyện này, nói: ” Là do tôi cứ quấn lấy cậu, sao lại trách cậu được.” Cậu nghĩ nếu không phải do trốn tránh Hạ Hàng, cũng không đến mức bị người ta bắt đi, cho nên đã sớm ghi nợ chuyện này lên đầu Hạ Hàng.

Hạ Hàng đi tới, trên mặt còn mang ý cười, nói:” Tiểu Tuân còn phải tiếp tục ở lại đoàn làm phim diễn tiếp, mấy ngày nay tôi không thể ở lại với nó, vài ngày nữa còn phải phiền Tề Thiếu tiếp tục hỗ trợ chiếu cố nó. Nhưng mà Tề Thiếu yên tâm, tôi đã căn dặn tiểu Tuân đầy đủ, sau này sẽ không đem lại phiền phức cho cậu nữa, tôi cũng xếp cho nó người đại diện với trợ lý rồi, trước kia vất vả cho Tề Thiếu quá.”

Tề Việt Nhiên vội lắc đầu, nói: ” Ông chủ Hạ khách khí quá. Ông chủ Hạ đã phải xuống hẳn trụ sở, để tôi cho người sắp xếp khách sạn đi.”

“Cũng được.” Hạ Hàng không cự tuyệt, khẽ gật đầu.

Bọn họ đang nói chuyện, thì có một cô bé chừng hai mươi tuổi chạy đến nói: ” Tiểu thiếu gia, đạo diễn gọi ngài qua, nói là phải chụp ảnh.”

Cô bé này là bảo mẫu kiêm trợ lý thường ngày của An Tuân, tuy rằng còn trẻ nhưng là người khôn khéo, Hạ Hàng cố ý sắp xếp cho cậu.

An Tuân phải qua chụp ảnh, Hạ Hàng bảo là muốn xem qua tiến độ của đoàn làm phim, đương nhiên Tề Việt Nhiên cũng muốn qua xem một cái, vài ngày rồi cậu chưa đến đến đây, căn cứ thì cứ tiếp tục hoạt động, không biết có xảy ra vấn đề gì không.

An Tuân đi thẳng một đường cũng không phản ứng gì với Hạ Hàng, nhưng thật ra là đang đi cùng Tề Việt Nhiên, nói: ” Những tên kia rút cục đã làm gì thế?”

Tề Việt Nhiên biết cậu đang hỏi về bọn cướp, nhìn qua cũng thấy được Hạ Hàng không nói cho cậu biết, nên cũng nói qua loa, có lẽ bởi vì nguyên nhân riêng mà không đề cập đến chuyện Tề Việt Tân.

An Tuân khinh thường cười lạnh, cảm thấy Ngô Khải có thể làm ra loại chuyện này đúng là thiếu não, cho dù có chút tiền thì sớm muộn gì cũng mất, hết hứng thú cũng không hỏi nữa.

Rất nhanh bọn họ đã đến địa điểm quay chụp, chợt nhìn thấy đằng trước hình như đã bố trí thỏa đáng hết rồi, đạo diễn cầm loa lớn hô to chuẩn bị linh tinh gì đấy.

Vô cùng không đúng dịp là sáng nay An Tuân có một cảnh phải diễn cùng Nhâm Chỉ. An Tuân vừa nghe nói thế thì cảm thấy nhức đầu, đang muốn tìm lý do trốn, hai người chơi phát lớn như thế mà không nháo ra chuyện gì mới mẻ, bây giờ lại có Hạ Hàng sắp xếp cho An Tuân bảo mẫu cũng không tính kế nổi hắn.

Nhâm Chỉ thấy An Tuân đi đến, không che dấu nổi vẻ mặt hèn mọn. Nàng vừa mới treo trước cửa miệng bảo mình đã từng ngủ với ông chủ Hạ Hạ Hàng, chọc giận An Tuân mới chịu quá tiết. Nhưng bây giờ Hạ Hàng thực sự đứng trước mặt, Nhậm Chỉ đâu có nhận ra được, bọn họ thật sự chưa gặp qua bao giờ.

An Tuân nhìn mặt Nhậm Chỉ, mặt xụ xuống, không đi cùng Tề Việt Nhiên nữa, trái lại giả làm vẻ nhu thuận vui vẻ kéo tay Hạ Hàng. Tề Việt Nhiên theo chân bọn họ nói vài câu rồi chuẩn bị rời đi.

Trong lòng Hạ Hàng cũng biết cậu tính toán với mình như thế nào, cũng không cự tuyệt, cứ để cho cậu kéo, trong lúc đó còn giơ tay nửa khoát lên lưng chừng mông cậu. Thế là khiến cho An Tuân có vẻ không vui, cũng không thể gạt móng vuốt của hắn.

Nhân viên đoàn làm phim nhìn đến, quả nhiên người mới họ An này có kim chủ chống lưng. Đạo diễn liếc mắt một cái liền nhận ra là Hạ Hàng đến, vội vôi vàng vàng chạy lại nói: ” Ông chủ Hạ sao ngài lại đến đây?”

“Tôi với tiểu Tuân đến xem qua một cái,” Hạ Hàng nói: “Nghe nói tiểu Tuân ở đoàn làm phim gây phiền toái, cho nên có chút lo lắng.”

Đạo diễn vừa nghe đã vội vàng nói đỡ cho An Tuân: “Phiền muộn ông chủ Hạ rồi, thật ra là hiểu lầm thôi.”

Nhâm Chỉ ở bên cạnh, tròng mắt như sắp rớt ra đến nơi, làm sao cô ta nghĩ đến An Tuân với Hạ Hàng là anh em, coi bọn họ thân thiết như thế, trong lòng khẽ run rẩy. Ông chủ Hạ của Hoa Ảnh có rất ít tiếng xâu, nào biết thì ra lại bao dưỡng một thiếu niên.

Cái An Tuân thật sự muốn là làm cho Nhâm Chỉ không thoải mái, coi cô ta liếc mắt một cái, liền kéo tay áo Hạ Hàng một chút, ghé vào tai hắn nói gì dó.

Trong lòng Nhâm Chỉ càng có chút e ngại, cảm thấy An Tuân thật sự nói xấu với ông chủ Hạ. Nhưng mà như thế cũng quá giả hay không.

An Tuân trong lời nói cũng không nhu thuận như vậy, thật ra là đang châm chọc Hạ Hàng, nói hắn trêu ghẹo hoa đào thối nát.

Hạ Hàng mỉm cười, hắn thừa dịp cậu kề sát vào mình trong một như không mà cuois đầu hôn lên trán cậu một cái. Kết quả An Tuân mới được một nửa suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi của mình, trừng mắt nhìn hắn, tay đang khoát lên giữa thắt lưng với mông cũng vuốt ve.

Người ngoài nhìn vào, trong lòng có tính toán, nghĩ An Tuân quả nhiên là đu bám kim chủ, không ngờ còn là ông chủ lớn của Hoa Ảnh Hạ Hàng, rồi về sau muốn gió được gió muốn mưa được mưa, đại hồng chỉ là chuyện sớm chiều. Trong lòng thấy hèn mọn lại hâm mộ, đương nhiên không cam lòng cũng có không ít.

Tề Việt Nhiên vừa rời khỏi nơi quay phim của đoàn làm phim Hoa Ảnh thì tiếp tục đi vào bên trong. Hàn Bình Cao vẫn đi thao cậu, không rời nửa bước.

Bên trong đoàn làm phim lớn là đến đoàn phim nhỏ, không có sự sắp xếp của Hoa Ảnh, dường như ngay cả đạo diễn trên dnah nghĩa đến bây giờ vẫn chưa đến, chỉ có hai phó đạo diễn, thật sự không đến mức nghiệp dư, trong phạm vi này chỉ có thể là vãn bối.

Trụ sở Điện ảnh và Truyền hình vừa khai trường, cho nên không kén chọn đoàn phim, nói quá lên là đều có thể tiếp xúc. Dù sao coi nhiều như vậy, sẽ không vì có tên tuổi lớn mà coi trọng, tên tuổi nhỏ mà sai hẹn, đối với Tề Việt Nhiên thì không có gì mà phải phân biệt.

Hạ Giản nghe nói Tề Việt Nhiên đến chỗ đoàn làm phim, cũng lái xe qua đây. Nhưng vô cùng không đúng dịp, ở cửa không gặp được Tề Việt Nhiên, lại còn gặp phải người hắn không muốn gặp nhất.

Tề Việt Tân được lái xe đưa đến cổng trụ sở. Quản lý ở trụ sở nghiêm khắc, không biết Tề Việt Tân là ai, đương nhiên sẽ không cho vào. Nếu người nào cũng có thể vào được, thì bọn chó săn phóng viên chả vào luôn, làm gì còn ai dám đến đây quay chụp.

Tề Việt Tân muốn tới gặp Tề Việt Nhiên, bị chặn ở cửa, muốn gọi điện cho Tề Việt Nhiên, liền thấy Hạ Giản đến.

Hắn ta cười cười từ từ đi đến, nói: ” Thì ra Tam thiếu ở đây, tôi đến thăm Tiểu Nhiên, nghe nói em ấy không ở nhà mà cứ muốn tới đây.” Hắn nói xong thì khẽ nâng tay phải lên một chút, trong tay đang cầm một cái cặp lồng giữ nhiệt, ” Tôi mang thuốc bổ cho nó, chắc nó không chịu nổi lạnh đâu, nó bị hoảng sợ chắc cần phải bồi bổ thân thể.”

Hạ Giản rõ ràng biết rằng người đứng trước mặt mình bây giờ là anh trai mình thích kiếp trước, nhưng hôm nay lại không muốn nhìn thấy hắn một chút nào, cảm giác trước kia thích bao nhiêu thì bây giờ có bấy nhiêu chán ghét.

“Hay là để tôi mang bào giúp Tề tiên sinh đưa cho tiểu Nhiên ha.” Hạ Giản không lạnh lùng nghiêm mặt, nở nụ cười công nghiệp, nói: ” Tề tiên sinh đích thân đến đây, không thích hợp đứng lâu, hay là về nhà tĩnh dưỡng cho tốt đi.”

Tề Việt Tân khẽ lắc đầu, lại nói tiếp: “Bác sĩ bảo tôi đã lâu không vận đọng. Hơn nữa chuyện lần này cũng là do tôi nói với Ngô Khải, chỉ là nhất thời đồng ý giúp hắn. Vốn tưởng là hắn sẽ không làm tổn thương đến tiểu Nhiên, ai ngờ hắn căn bản lại làm không như lời đã đáp ứng từ trước như vậy. Bây giờ tôi nghĩ lại là thấy sợ, tốt nhất là phải nói xin lỗi với tiểu Nhiên mới được, bằng không thì sẽ chẳng thể an lòng, ngay cả trong mơ cũng muốn làm chuyện này.”

Lúc trước hắn gọi điện thoại cho Hạ Giản, hoàn toàn không phải là thái độ kiểu này, bây giờ lại thật sự như đã tỉnh ngộ, thật sự giống như là kẻ bị hại. Nếu Hạ Giản không có ký ức đời trước đã trải qua, sợ là còn có thể tin tưởng hắn vài phần, nhưng bây giờ nghe cái lý lẽ này vào tai, muốn có bao nhiêu châm chọc liền có bấy nhiêu.

Hạ Giản cười một cái không rõ ý tứ hàm xúc, cười nhạo bản thân mình cũng như cười nhạo lý do thoái thác của Tề Việt Tân. Dù là đời trước hay đời này, Tề Việt Tân anh trai hắn mười mấy năm đều được bồi dưỡng trở thành người thừa kế của Tề lão gia, thương nhân thì làm sao xuất phát từ tâm nhiều như vậy, chuyện không có lợi thì ai mà làm.

Hạ Giản cảm thấy mình quá ngu ngốc, đời trước đần độn mươi mười năm. Từ sau chuyện chân Tề Việt Tân bị thương, thì cảm thấy anh trai thật đáng thương cần người khác phải chăm sóc, hơn nữa bề ngoài Tề Việt Tân cũng cư xử ôn hòa, thì lại cảm thấy anh trai mình thật thiện lương.

Bây giờ nhớ đến, cũng đành cười nhạo bản thân mình đúng là mắt mù. Đời trước anh em ở chung hơn 30 năm, lúc phá sản ánh mắt nhìn Tề Việt Tân cũng không đổi, đây mới gọi là thiện lương này nọ….

Hạ Giản cảm thấy như có một chậu nước lạnh tạt xuống đầu, không thể không nghĩ đến, có lẽ anh trai hắn cũng vô cùng chán ghét, chán ghét, thậm chí là hận mình. Có lẽ là bởi vì tai nạn xe cộ kia …

Tề Việt Nhiên nghe Hàn Bình Cao báo là Hạ Giản đã tới cổng trụ sở, cậu ngạc nhiên, nói:” Hạ Giản đến à? Chỗ công ty không có chuyện gì ư?”

Hàn Bình Cao không dám lắm miệng, cũng sẽ không nói ra chuyện gì. Tề Việt Nhiên cùng hắn ra cửa tìm Hạ Giản, liền nhìn thấy Tề Việt Tân ở đó, hai người đối mặt không biết đang nói chuyện gì.

Hạ Giản không thèm nhắc lại, như vậy Tề Việt Tân có chút ngoài ý muốn, bị hắn nhìn thấy cũng có hơi chột dạ, chợt nhìn thấy Tề Việt Nhiên, vui mừng qua đón, nói: “Tiểu Nhiên, em đúng là đang ở trong này.”

Chân Tề Việt Tân đã khá tốt, nhưng lâu lắm rồi không đi đường xa, cho nên vẫn chưa thông thuận, đi nhanh vẫn còn hơi khập khiễng.

Hắn mang theo một cái cặp lồng giữ ấm, vội vàng bước qua. Tề Việt Nhiên cũng không phải người vô tâm vô phế, cho tới bây giờ vẫn luôn coi trọng người anh trai này, đương nhiên sẽ có chút xúc động, vội chạy qua đỡ hắn, chỉ sở hắn lại ngã, nói: “Sao anh lại đến đây? Đi mang theo đồ như vậy rất nguy hiểm.”

“Anh mang thuốc bổ cho em, vốn định đến biệt thự của em nhưng lại không thấy ai, đành chạy đến đây xem em có ở đây hay không.” Tề Việt Tân nói.

Trong lòng Tề Việt Nhiên còn có gút mắc với Tề Việt Tân, dù sao cũng là người một nhà, anh trai lại đi đường xa đến đây, không thể không nể mặt mũi dứt khoát đuổi về được.

Hạ Giản cực kỳ không vui, sắc mặt cũng không thể nào để cho đẹp. Tề Việt Nhiên liếc mắt nhìn hắn, tưởng là vì chuyện bắt có phần của anh trai, cho nên không có hảo cảm với anh trai cậu. Lần này cũng không biết phải làm sao mới ổn.

Hạ Giản giữ chặt tay Tề Việt Nhiên, nói: “Vào trước đi, bên ngoài có đàn chó săn, bị chụp được sẽ rất phiền phức.”

Hắn nói xong liền kéo Tề Việt Nhiên vào trong, đương nhiên Tề Việt Tân không thể đi nhanh như bọn họ, Hạ Giản cũng chẳng thèm để ý.

Tề Việt Nhiên cảm thấy tình hình ba người đang rất lúng túng, nhưng anh trai lại không cảm thấy có gì không thích hợp, còn cười cười nói nói, cũng quan tâm mình cực kỳ, điều này lại làm cho cậu cảm thấy không được tự nhiên.

Giữa trưa, Tề Việt Tân cũng không có ý muốn rời khỏi, nói: “Anh cố lắm mới đến đây được một lần, đương nhiên phải nán lại thêm chút chứ, nhỡ đâu ngày đó chân anh lại không tốt, chẳng phải là…”

“Anh” Tề Việt Nhiên đánh gãy lời hắn, nói: ” Em đưa anh đến nhà ăn khách sạn nhé, cơm ở đoàn làm phim có lẽ anh ăn không quen được.”

Tề Việt Tân biết nhược điểm của Tề Việt Nhiên ở đâu, đó là điều chắc chắn. Hạ Giản lạnh lùng nghiêm mặt, chỉ có thể cười lạnh trong lòng. Hắn cũng hiểu Tề Việt Nhiên, dù sao cũng là người một nhà, xé rách mặt nhau ngay chắc chắn là không được.

Hạ Giản nói: “Đành để cho Hàn Bình Cao đi theo hai người, tôi vừa tới chỗ này, bây giờ đi tiếp đón ông chủ Hạ.”

Tề Việt Nhiên khẽ gật đầu, cũng không muốn nghĩ quá sâu, đành đi cùng với Tề Việt Tân về hướng khách sạn.

Tề Việt Tân rõ ràng thân cận với Tề Việt Nhiên hơn nhiều, lúc trước chân còn vấn đề cả người bao phủ bởi thái độ thản nhiên mà tối tăm, không thể nào đùa cợt, bây giờ lại còn cười với cậu.

Tề Việt Tân nói: ” Lâu quá rồi chúng ta chưa gặp nhau, anh một thân một mình ở kinh thành thật sự vô cùng cô đơn, bây giờ mãi mới có thể thấy em, chúng ta bây giờ cũng cần phải trò chuyện nhiều.”

Tề Việt Nhiên nói: ” Được, đến nhà ăn đi.”

Khách sạn nằm ở bên trong trụ sở, không tiếp người ngoài, chỉ tiếp người của đoàn làm phim, giống như nhà ăn. Bình thường đoàn làm phim đều vội vàng, một nửa thời gian cơm chiều ăn cũng không yên ổn, cho nên trên cơ bản ở nhà ăn rất ít người, ngẫu nhiên cũng tiếp đãi một vài nhà đầu tư linh tinh, cấp bậc cũng cao lắm.

Tề Việt Nhiên tự mình dẫn người bào, được sắp ở một gian trong yên tĩnh. Hàn Bình Cao đương nhiên không thể đi vào cùng, đành phải ngồi nghỉ ở khu phòng chờ.

Tề Việt Tân chỉ vài món, đều là món Tề Việt Nhiên thích, nói: “Vết thương trên cổ tay em tốt hơn chưa? Mấy món cay độc không được ăn, lát nữa bảo nhà bếp đưa cho anh bát canh nóng, uống xong rồi hẵng ăn cơm, anh nghe nói là bổ lắm, không biết như nào cũng thử đi.”

Tề Việt Nhiên nói:” Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là thâm tím, không cần bổ dưỡng đâu.”

“Thật không?” Tề Việt Tân nói:” Anh rất lo cho em, cũng không ai nói cho anh biết tình huống rõ ràng. Cho nên suy cho cùng vẫn nên chạy đến đây thăm em mới được.”

Bọn họ đang nói chuyện, phục vụ đã bưng đồ ăn đến, đặt lên trước mặt. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện thời tiết, Tề Việt Nhiên cảm thấy anh trai mình lúc chân tốt lên so với trước đây có hơi khác, tính cách cũng sáng sủa lên rất nhiều, trông như bộ dáng của năm năm trước.

Bọn họ đang ăn cơm, trong nhà ăn lại có thêm người vào, một người đàn ông ăn mặc tùy ý nhưng giá trị lại rất xa xỉ, trông như đã tứ tuần. Tề Việt Nhiên không biết, nhưng thật ra Hạ Giản đã có nhắc qua nhà đầu tư mới của đoàn làm phim, tên là Tôn Vĩnh Tiến. Hạ Giản dặn cậu đừng tiếp xúc nhiều quá, tiếng tăm vô cùng thối nát, trong nhà còn nhận hối lộ.

Tề Việt Nhiên cũng chỉ coi liếc mắt một cái, sau đó không chú ý nữa.

Tôn Vĩnh Tiến đầu tư một bộ phim nhỏ mà được phủng lên tận trời, bao dưỡng một nữ nghệ sĩ, hôm nay đến đoàn làm phim tham quan, lúc ăn cơm không chịu nổi thức ăn của đoàn làm phim, đành tới nhà ăn.

Nhà ăn cũng vắng vẻ, đương nhiên vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tề Việt Nhiên với Tề Việt Tân. Bởi vì Tề Việt Nhiên đính hôn với Hạ Giản, cho nên cũng có chút danh tiếng trong thương giới, Tôn Vĩnh Tiến cũng biết cậu.

“Đây có phải là Tề nhị thiếu không?” Tôn Vĩnh Tiến đi tới, nói: “Không ngờ lại đến đây ăn cơm. Vị này là?”

Hắn đảo mắt, cẩn thận đánh giá Tề Việt Tân vài lần. Diện mạo Tề Việt Tân so với Tề Việt Nhiên trung tính hoa hơn, nhìn qua  thì cao gầy đẹp, không khỏi nhìn thêm vài lần, nghĩ thầm, nếu đúng là nghệ sĩ thì có thể chơi chơi.

Tề Việt Nhiên khách chí một câu, nói: “Đây là anh trai tôi Tề Việt Tân, Tôn tiên inh tới đây ăn cơm à? Tôi gọi phục vụ đến đây ngài ngồi xuống đi.”

Cậu nói xong thì gọi phục vụ tới, trông như rất quan tâm, thật ra muốn làm cho phục vụ kéo hắn ra xa một chút. Người phục vụ kia cũng có mắt nhìn, đưa Tôn Vĩnh Tiến đến một chỗ ngồi khác.

Tề Việt Tân nhíu nhíu mày, nói: ” Người kia là ai thế? Tiểu Nhiên biến hắn sao? Nhìn thế nào cũng không giống người tốt gì cho cam.”

Tề Việt Nhiên nói: ” Làm sao mà biết được, Hạ Giản bảo làm ít tiếp xúc thôi. Chuyện giới giải trí em cũng biết không nhiều lắm, nhưng toàn mấy quan hệ bất chính, nếu lần sau anh có đến thì phải cẩn thận một chút. Bên ngoài thường xuyên có chó săn ngồi chỗm hỗm canh chụp ảnh, không cẩn thận lại gây phiền toái.”

“Anh biết rồi.” Tề Việt Tân cười cười gật đầu, nói: “Đừng nói tới giới giải trí, ngay cả công ty anh cũng lâu rồi chưa qua, đây nhờ tiểu Nhiên nhắc anh mới nhớ.”

Tề Việt Nhiên cười cười, đang định mở miệng nói chuyện, trộm coi Tề Việt Tân bên phải  bỗng nhiên dí sát lại, còn cúi đầu xuống. Hắn cầm đũa trên tay, không rõ muốn làm gì, ngay sau đó liền cảm thấy trên mu bàn tay một hồi nóng ướt, cả người sợ tới mức suýt chút nữa thì đứng lên.

Đúng là Tề Việt Tân cúi đầu liếm tay cậu, trong đầu Tề Việt Nhiên “ong” một cái, hồi lâu vẫn không thể phản ứng sao lại thế này, mở to hai mắt nhìn Tề Việt Tân bên cạnh, miệng cương cứng không nói ra tiếng nào.

Thế mà Tề Việt Tân không thèm để ý, ngược cái tự nhiên ngẩng đầu lên cười nói: “Cơm dính vào mu bàn tay kìa.”

Tề Việt Nhiên cảm giác có chút không khí kiều diễm đâu đây, khiếp sợ không nói lên lời, tình huống kiểu này rất không bình thường, cho dù trước kia anh trai cũng không “thân cận” với cậu đến như thế…

Cậu cũng không biết tiếp nhận lời nói của Tề Việt Tân như thế nào nữa, dù sao về sau không khí cũng trở nên quái dị. Tề Việt Nhiên không hiểu vì sao đột nhiên anh ấy lại làm như vậy, cảm thấy không thể nghĩ ra nổi. Cho dù Tề Việt Tân hoàn toàn không thấy xấu hổ, vẫn theo lẽ thường đùa giỡn.

Trong lòng cậu vẫn thấy bồn chồn, ăn mấy miếng, dù thế nào cũng ăn không vô nữa. Tề Việt Nhiên từng mơ một giấc mơ, hôn môi với anh trai mình, hai người ở với nhau, sinh ra chút hảo cảm với Hạ Giản, dù thế nào cũng có thể tạm biệt kiểu tình cảm cấm kỵ đang phát triển kia.

Trong lòng Tề Việt Tân không yên, ăn xong cơm thì đưa Tề Việt Tân đi. Trong lòng cậu suy đoán lung tung, có lẽ cũng chẳng có ý gì, chẳng qua là động tác vô ý thức của anh ấy mà thôi. Lại nghĩ, chẳng lẽ anh ấy hiểu lầm mình? Cuối cùng không nghĩ ra nguyên nhân gì, thở dài.

Hạ Giản chờ Tề Việt Tân đi rồi thì tới gần Tề Việt Nhiên, Hàn Cao Bình nói cho hắn biết chuyện buổi trưa Tôn Vĩnh Tiến tiên sinh cũng đến nhà ăn, nhưng không xảy ra chuyện gì. Hắn không ở nhà ăn, cũng trộm coi không thấy hành động đột ngột của Tề Việt Tân, cũng không nói gì với Hạ Giản.

Hạ Giản lái xe đưa Tề Việt Nhiên về nhà, nói: “Hôm nay em trông thấy Tôn Vĩnh Tiến kia à? ”

“Đúng vậy, gặp chỗ nhà ăn.” Tề Việt Nhiên khẽ gật đầu, cũng không cần thiết phải giấu diếm hắn.

Hạ Giản trộm nhìn vẻ không yên lòng của cậu, hỏi: “Có chuyện gì ư?”

“Không…” Tề Việt Nhiên vôi lắc đầu, nói: “Đã bảo một câu, em bảo phục vụ đưa Tôn tiên sinh ra chỗ khác ngồi rồi.”

“Anh không hỏi cái này.” Hạ Giản nói: “Em em em không có tinh thần gì cả, có phải mệt rồi hay không?”

“Vâng…” Tề Việt Nhiên khẽ gật đầu, nói: “Cũng hơi mệt một tí.”

“Vậy về nhà nghỉ ngơi đi, đến giờ cơm chiều anh sẽ gọi em.” Hạ Giản nói.

Tề Việt Nhiên không muốn nói cho Hạ Giản biết chuyện “ngoài ý muốn” kia, thứ nhất là cũng có chút tâm tư, cảm thấy chuyện “ngoài ý muốn” này thật sự có gì đó mập mờ. Thứ hai lại cảm thấy mình đang suy nghĩ nhiều.

Lúc về đến biệt thự Hạ Giản đưa Tề Việt Nhiên lên tầng trên, đưa cậu tới giường nằm một lát. Cơm chiều cũng rời lại tới tám giờ, chờ Tề Việt Nhiên ngủ một giấc rồi mới ăn.

Trên bàn cơm Hạ Giản nói: “Đúng rồi, mấy ngày nay em nghỉ ngơi, anh chưa nói cho em. Về chuyện Ngô Khải…”

“Vâng?” Tề Việt Nhiên nghe đến cái tên Ngô Khải thì nhíu nhíu mày, hiển nhiên vô cùng ghét bỏ, nói: “Ra làm sao?”

“Chuyện này có anh nhúng tay, có thể hắn không quá vừa lòng với phương pháp làm việc của anh, cho nên không muốn cho anh quản.” Hạ Giản nói: ” Trái lại công ty của Ngô gia, anh vẫn muốn tiếp tục thu mua.”

“Chuyện này không thể trách anh được.” Tề Việt Nhiên biết tính cách Hạ lão, đoán rằng đang trách Hạ Giản làm việc không đủ cẩn thận, thế mà để xảy ra chuyện bắt cóc, nói: “Lỗi của em.”

Hạ Giản thở dài, vươn tay vỗ về tay cậu, nói: ” Sau này ra ngoài thì nhớ mang theo vài bảo tiêu, lần này làm anh sợ phát khiếp.”

Tề Việt Nhiên rụt tay lại theo bản năng, cậu chột dạ sợ Hạ Giản biết chuyện giữa trưa nay, nhưng vì sao lại sợ thì không rõ.

Hạ Giản trộm coi bộ dạng của cậu, tưởng là vì tiếp xúc tối qua, cho nên cũng rút tay về.

Ăn xong cơm Hạ Giản đến thư phòng, Tề Việt Nhiên thì ở phòng ngủ không biết làm gì cả, đành mở TV xem gì thì xem, cuối cùng cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì nền mới tắt đi, lại xuống tầng dưới tìm một ít tạp chí rồi quay về phòng ngủ nằm lên giường xem.

Toàn Lâm là thành thị cỡ nhỏ, ở nơi này chỉ có một ít tạp chí bát quái nội dung không nhiều lắm. Tề Việt Nhiên lật hai trang thì thấy tin tức về Hạ Giản. Trên mặt báo là chuyện Ngô Khải bị bắt, phỏng chừng Ngô gia lần này nhất định sẽ có vết nhơ, vị trí chủ tịch hẳn là do Ngô Tuệ đảm nhiệm.

Sau đó còn nói chuyện Hạ Tam thiếu gia cố ý mua lại, tạp chí bát quái thậm chí còn dẫn dắt vô cùng vi diệu. Nói là Hạ Giản bí mật hẹn gặp tiểu thư Ngô Tuệ, còn có một cái ảnh đặc tả nhẫn đính hôn của Hạ Giản, nói lần đầu tiên Tam thiếu sau khi đinh hôn thì làm chuyện xấu, vân vân.

Tề Việt Nhiên coi một lát thì cảm thấy nhàm chán. Vốn đang cho rằng có cái gì mà bất ngờ, chỉ nói bừa một cái chẳng có gì đáng tin cậy, làm cho người ta cảm thấy dở khóc dở cười. Nhìn tờ báo lá cải trong tay, rồi nằm trên giường ngủ luôn.

Hạ Giản ngốc ở thư phòng đến mười hai giờ, cảm thấy mắt díp lại đến nơi rồi mới ra khỏi thư phòng. Mấy ngày nay ngủ không đủ, lúc mới đầu là bảo vệ Tề Việt Nhiên trước, hôm qua lại bởi vì chuyện “thân mật” mà khó ngủ thức trắng cả đêm, mỏi mệt cũng là chuyện thường.

Hắn do dự một chút, không biết là có nên đến phòng ngủ của Tề Việt Nhiên không nữa, chỉ sợ chuyện ” thân mật” hoang đường này sẽ tiếp tục mất khống chế thêm. Không đi thì lại thấy không an lòng…

Hắn đẩy cửa phòng Tề Việt Nhiên, đèn còn mở, TV cũng chưa tắt, báo lá cải còn đặt ngay ngắn trên giường, Tề Việt Nhiên chưa thay áo ngủ vào, ngủ thẳng.

Hạ Giản thở dài, đến lay lay cậu, nói: “Tiểu Nhiên, đừng ngủ như vậy, sáng mai sẽ thấy không thoải mái đâu.”

Tề Việt Nhiên mơ mơ màng màng đáp lại một tiếng rồi không động đậy nữa, trở mình tiếp tục ngủ.

Hạ Giản vừa cảm thấy bất đắc dĩ lại buồn cười, nghĩ thầm, rằng bản thân mình lúc hai mươi tuổi tính tình cũng không trẻ con chưa chính chắn như vậy mà. Không gọi cậu thêm nữa, thay áo ngủ cho cậu rồi tự rửa mặt xong thì nằm xuống ngủ bên cạnh.

Chuyện Ngô Khải bị Hạ lão đích thân nhúng tay, làm cho người ta điều tra đến cùng, chuyện bắt cũng nằm trong số đó. Ngô Khải vốn cũng chẳng phải là kiểu thương nhân sạch sẽ gì, trước đây không ai điều tra hắn, bây giờ bên trên tạo áp lực, đương nhiên không ai dám bao che. Biển thủ công quỹ cùng với nghi vấn buôn bán thuốc phiện, cũng đủ khiến cho Ngô Khải ở tù đến già.

Tài sản Ngô gia bị liên lụy, vốn đã không to như trước, nay lại càng xuống dốc không phanh. Vì Hạ Giản muốn mua lại Ngô Gia, cho nên Hạ lão cũng không làm quyết tuyệt quá, dù sao thu cục diện rối rắm này lại cũng tốn nhiều công sức lắm.

Nhưng thật ra lúc này không ai ngoài Ngô Tuệ có thể nhận vị trí người đứng đầu Ngô gia cả, muốn giữ lại hoàn toàn không được rồi. Cô đàm phán với Hạ Giản, không chỉ bị mua lại hai công ty châu báu, những gì còn lại cũng muốn chiếm đoạt. Bọn họ gặp mặt trên báo lá cải thì viết tốt như vậy, “bí mật hẹn hò”, “kiều diễm” tất cả đều không đúng thời điểm, hiện tại Ngô Tuệ ngay cả tư cách để đàm phán cũng không có, bị chèn ép đến mức không nhấc nổi đầu dậy.

Tề Việt Nhiên chủ yếu quản chuyện trụ sở, Hạ Giản xem như đã đem căn cứ giao lại cho cậu, bình thường không mấy khi hỏi đến. Bởi vì Ngô gia bị chiếm, danh tiếng Hạ Giản với Tề Việt Nhiên truyền xa, muốn hợp tác với trụ sở cũng đến ồ ạt như sóng.

Mấy ngày nay cổng trụ sở có không ít nhóm chó săn, Tề Việt Nhiên cảm thấy kỳ lạ, bởi vì không chỉ chó săn ở Toàn Lâm, mà còn có người môi giới, quả thực chen nhau tới đây. Xe vừa đến cửa chắc chắn sẽ bị chặn, ánh đèn chớp nháy cùng với tiếng nói liến thoắng không ngừng ngoài cửa, cứ sóng lại một sóng, không yên nổi.

Đang lúc cậu buồn bực, thì coi tin tức về trụ sở, còn có phần của mình.

Ông chủ Hoa Ảnh Hạ Hàng lộ tin về người tình người đồng tính, là một nghệ sĩ không có danh tiếng trong giới tên là An Tuân. Báo lá cải viết rõ ràng, còn có ảnh chụp thân mật giữa An Tuân và ông chủ Hạ.

Sau đó lại có tin thật ra An Tuân một chân đạp hai thuyền, còn có quan hệ thân mật với ông chủ Trụ sở là Tề Việt Nhiên. Thêm vào bên cạnh là một đống ảnh thân mật của An Tuân với Tề Việt Nhiên. Chỉ trích cuộc sống sinh hoạt cá nhân của An Tuân với Tề Việt Nhiên vô cùng bừa bãi vân vân….

Tề Việt Nhiên nhìn báo lá cải liệt kê một loạt cái gọi là “chứng cớ”, toàn là tin đồn nhảm, công phu bẻ cong sự thật không phải thường đâu, tiền căn hậu quả cái gì cũng có, hơn nữa tính logic cũng không còn gì để bới móc, cậu có cảm giác hết đường chối cãi.

Thái độ của An Tuân vô cùng bình tĩnh, nhìn lướt qua rồi nói: “Đây có tính là gì, còn đều là ảnh chụp thật, không khiến cho cậu loạn P đâu. Cho bọn họ viết báo một tí, bất kết bất hồng, không hít tí Drama thì không nổi danh được đâu.”

Tề Việt Nhiên sửng sốt vài giây thì cũng gật gật đầu, hiểu là An Tuân không để ý, thì mình càng chẳng có gì. Đây là An Tuân với anh trai hắn đích thân truyền tin xấu…

Lúc An Tuân bị trợ lý gọi đi quay thì Tề Việt Nhiên ngồi nghỉ bê cạnh. Bữa trưa hôm nay Hạ Giản với Hạ Hàng có một bữa tiệc, cho nên cậu với An Tuân phải trông nom nhau, bảo là đến chiều mới về được.

Tề Việt Nhiên cũng không hiểu quay như thế nào, không nhìn ra môn đạo, cũng không để bụng chút nào. Lập tức có rất nhiều minh tinh lại gần cậu, thật sự là ứng phó đến phiền, đành phải rời ra xa một chút rồi đến phòng nghỉ.

Cậu vừa mới đứng lên thì đã thấy Tôn Vĩnh Tiến tới. Tề Việt Nhiên coi như không nhìn thấy, chuẩn bị lướt qua hắn, lại bị Tôn Vĩnh tiến ngăn lại.

Tôn Vĩnh Tiến nói: “Tề Nhị Thiếu xem quay phim à? Không biết tôi có thể mời cậu uống chén trà hay không?”

Tề Việt Nhiên muốn cực tuyệt nói: “Ngại quá, vừa rồi trợ lý gọi cho tôi, tôi đang phải đi gấp, có chút việc phải xử lý.”

“Xem ra Tề Nhị Thiếu đang có chuyện gấp.” Tôn Vĩnh Tiến vui vẻ, nói: “Tôi thấy không phải có chuyện quan trọng hơn, mà là đi gặp tiểu tình nhân đi?”

Tề Việt Nhiên nghe hắn nói khó nghe như thế, không khỏi nhíu mày. Tôn Vĩnh Tiến còn nói: “Mấy ngày trước cậu trai ngồi với mi ở nhà ăn không phải anh trai mi đúng không? Hai người bọn mi dáng vẻ đâu có gì giống, ta thấy kiểu thân mật kia cứ như là tiểu tình nhân ấy. Hơn nữa, nào có anh nào mà lại hôn tay em trai mình đâu chứ?”

Tề Việt Nhiên trong lòng lộp bộp một tiếng, nghĩ đến chuyện hôm đó Tôn Vĩnh Tiến cũng đang ở nhà ăn, không phải là đã nhìn thấy chuyện “ngoài ý muốn” kia chứ? Nhưng lại cảm thấy không thể trùng hợp như vậy, hơn nữa bọn họ cũng ngồi cách xa như thế, không thể coi là vừa vặn được.

Tôn Vĩnh Tiến thấy bộ dạng của cậu lúc này thì càng thấy vui vẻ, nói: “Đi thôi, bớt chút thời gian uống với tôi chén trà đi. Tôi cũng đâu có hù dọa gì cậu, ta chỉ có vài tấm ảnh trong tay thôi.”

Hắn nói xong thì lấy di động ra lắc lắc trước mặt Tề Việt Nhiên, quả nhiên lộ ra ảnh chụp, nhưng quá nhanh nên nhìn không rõ ràng lắm. Tôn Vĩnh Tiến còn nói: “Cái này mà bán cho truyền thông giá cũng không thấp đâu, Hạ gia nhìn thấy Tề Nhị Thiếu có tiểu tình nhân ở bên ngoài thì chắc cũng không vui nổi đâu nhỉ? Đại gia tộc lúc nào mà chả cần thể diện.”


(editor: Cái chương khỉ gió này dài gấp đôi 31 chương còn lại (:3> _) cíu )

 

Leave a Reply